Diễn Đàn

/

 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Nước mắt thanh xuân- Truyện ngắn- Trầm Thiên Thu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Góc Phố
Cấp bậc: Quản Lý
Cấp bậc: Quản Lý


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 457
Điểm NHIỆT TÌNH : 1330
Ngày tham gia : 20/01/2011
Job/hobbies : student

Bài gửiTiêu đề: Nước mắt thanh xuân- Truyện ngắn- Trầm Thiên Thu   Fri Mar 25, 2011 8:46 pm




      Nước mắt thanh xuân

      Như mọi ngày, Kiều Miên thả bộ dọc con đường quen thuộc về nhà từ khách sạn, nơi cô vừa làm tiếp viên chưa đầy một tháng. Ngang qua quán Không Tên cạnh ngôi trường cấp III cô đã học. Cô ghé vào như một thói quen hồi trước. Một ly soda chanh như thường. Mảng ca khúc òa xuống làm cô choáng ngợp, như một phép lạ giữ cô ngồi lại như tượng đá. Uống ngụm nước mà chợt đắng lòng khi uống nhằm giọt ca khúc: Ta tiếc cho em, ta tiếc cho em… như một lời trách móc đang xé nát lòng cô nữ sinh Kiều Miên ngày nào còn dịu dàng dễ thương trong đôi tà áo trắng thanh khiết.
      Tuổi đôi mươi bồng bột, bất chấp mọi ngăn cản của gia đình và bạn bè, Kiều Miên đã đánh mất hồn nhiên và chính mình trong cạm bẫy vô hình của cuộc đời. Nghệ thuật làm đẹp lòng người là nghệ thuật lừa dối nhau. Danh chính ngôn thuận, những lời đường mật mặc nghĩa công chính lại chỉ là lưỡi hái của điều xấu. Và chính đồng tiền là tòng phạm khiến người ta mờ mắt mà hoàn cảnh thường bị oan khi phải nhận lỗi.
      Ước vọng vào đại học không thành vì cha mẹ lần lượt về bên kia thế giới. Anh, chị đã có gia đình riêng. Cô phải nhờ vào sự đùm bọc của họ. Cuộc sống đẩy đưa, Kiều Miên chưa biết định liệu ngày mai ra sao thì người bạn cũ rủ cô đi làm tiếp viên ở một khách sạn mới khai trương, lương hậu hĩnh. Cô đắn đo mãi, rồi cuối cùng cô cũng đi làm. Nhờ có chút nhan sắc và nói năng “dễ nghe” nên ai cũng thương, nhất là khi biết hoàn cảnh sống khó khăn hiện tại của cô. Vốn tính thật thà, không chanh chua, và tưởng mọi người có tấm lòng “hỉ xả” với mình, nào ngờ chỉ là những “chiêu bài”, những “trò ảo thuật” của cuộc đời. Tất nhiên, hối hận luôn đồng nghĩa với muộn màng!
      Kiều Miên ngồi bất động nhìn ngôi trường đã mòn dấu chân với bao kỷ niệm thời học sinh nay trở thành xa lạ. Nắng tà dương còn sót lại vài mảng nhỏ vàng võ đọng lại trên chóp vách những cao tầng. Và rồi phố cũng lên đèn. Ánh sáng đèn diện trong trẻo mà sao không thể soi sáng cõi lòng một người con gái? Ôi một ly rượu mạnh và những gì xảy ra tiếp theo sau đó…! Phũ phàng. Gài lại nút áo cuối cùng, cô ù chạy ra cổng khách sạn như bị ma rượt. Nước mắt tự do lăn dài dù cô cố nuốt vào. Cay đắng. Ray rứt. Nghị lực hầu như tan biến. Sóng đời vỗ mạnh. Chợt cô thấy mình như cánh bèo trôi. Thế là sụp đổ bao lâu đài mơ ước thanh xuân bấy nay! Đôi vai Kiều Miên lại rung lên… rung lên… cô bật tiếng nấc. Giá cuộc đời “đắt” quá vậy sao? Chiếc xe tải chạy ngang nhấn kèn inh ỏi làm cô sực tỉnh. Cô chợt nhớ nhà thơ nào đó đã viết:
      Chỉ là tờ giấy nhỏ
      In hình những con số
      Ai cho nó phép mầu
      Làm cho đời sướng, khổ
      Ai gọi nó là tiền
      Để đời hóa bạc đen
      Chỉ một lần lầm lỡ
      Phải suốt đời ăn năn!
      o0o
      Một cái đập vai nhẹ, tiếp theo là tiếng gọi:
      – Chị gì ơi, về đi thôi. Muộn rồi.
      Kiều Miên giật thót như điện giật. Tiếng cô chủ quán đều đều:
      – Hôm nay quán nghỉ sớm, em phải đi công chuyện. Phiền chị về cho em đóng cửa.
      Kiều Miên khẽ gật đầu:
      – Không có chi.
      Kiều Miên lặng lẽ đứng dậy với dáng vẻ mỏi mệt bước đi. Phố vẫn nhộn nhịp. Những đôi tình nhân chở nhau chạy vút qua, bỏ lại mùi son phấn. Không dưng Kiều Miên “hận” mùi vị đài các. Nó chỉ là hiện thân của lọc lừa, man trá. Cô bước vội đi về…
      Vừa vào phòng, cô gieo mình xuống giường. Nức nở. Nước mắt lại chảy ra như máu từ một vết cắt. Cứ khóc đi, cô thầm nhủ, chỉ có nước mắt mới khả dĩ rửa sạch phần nào bụi trần bám vào con tim non nớt nhưng đang cằn cỗi nơi cô mà thôi. Điệu nhạc quen thuộc dự báo thời tiết đang vọng sang từ nhà bên. Cô vẫn khóc. Đôi khi khóc lại là hạnh phúc, là niềm an ủi con tim phiền muộn, mang những vị mặn khác nhau.
      Kiều Miên nghe văng vẳng bài thánh ca êm đềm mà da diết: “Con nay trở về, trở về cùng Chúa, Chúa ơi! Con nay trở về lòng sầu thống hối ăn năn…”. Cô chợt nhớ đã gần cuối mùa Chay.
      Cô vẫn đi lễ Chúa nhật, nhưng xác cô đi mà hồn cô ở đâu đâu. Giờ này cô chợt nhận ra mình là tội nhân, là đứa con hoang, là con chiên lạc. Cô đã lãng phí tình yêu Thiên Chúa. Cô nhớ mang máng về thánh nữ Maria Mađalêna, cô ngước nhìn lên tượng Chúa chịu nạn và hứa từ nay sẽ sống xứng danh người Công giáo. Cô tin Chúa rất nhân từ và đang chờ đợi cô. Ở đâu nhiều tội lỗi thì ở đó nhiều ân sủng (Rm 5:20). Cô cảm thấy an tâm khi nhận ra Chúa vẫn yêu thương mình hết lòng, dù cô không xứng đáng. Điều trước tiên cô thầm nhủ là xin lỗi Chúa, xin Mẹ Maria và Đức Thánh Giuse phù hộ. Cô quyết định ngày mai đi xưng tội, cô muốn cùng phục sinh với Đức Kitô, Đấng đã yêu thương cô đến cùng và chết vì cô. Dù đời sống đạo khô khan nhưng Kiều Miên còn nhớ trong các thánh lễ mùa Chay hay đọc câu: “Đây là lúc thuận tiện, đây là ngày cứu độ”. Cô buột miệng: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài!”.

      TRẦM THIÊN THU



    Góc Phố




Về Đầu Trang Go down
 

Nước mắt thanh xuân- Truyện ngắn- Trầm Thiên Thu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: (¯`• ♥.*. ♥•´¯) NGHỆ THUẬT SỐNG (¯`•♥.*.♥.´¯) :: TRANG VĂN :: Truyện Ngắn
-
free counters