Diễn Đàn

/

 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 CHÚC THƯ CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHAOLO II

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
QuynhTram
HẠ VIỆN
HẠ VIỆN
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 66
Điểm NHIỆT TÌNH : 136
Ngày tham gia : 27/12/2009
Đến từ : GiaKiem
Job/hobbies : ...
Tâm trang : Normal

Bài gửiTiêu đề: CHÚC THƯ CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHAOLO II   Fri Apr 29, 2011 9:04 pm







    CHÚC THƯ CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II

    Bản dịch của www.thanhlinh.net

      “Hãy tỉnh thức vì ngươi không biết giờ nào Chúa đến” (Mt 24:42) - những lời này nhắc nhở tôi về tiếng gọi sau cùng, sẽ đến vào thời gian Chúa chọn. Tôi ao ước được theo Ngài, và ước mong tất cả mọi phần trong đời sống dương thế của tôi sẽ chuẩn bị cho tôi vào giây phút này. Tôi không biết bao giờ giây phút này sẽ đến, thế nhưng cũng như mọi điều khác, tôi đặt giây phút này trong đôi bàn tay Người Mẹ của Chủ tôi: Totus Tuus (mọi sự dâng về Mẹ). Cũng cùng đôi tay Từ mẫu của Mẹ, tôi xin đặt tất cả những người liên hệ gắn bó với đời sống và với ơn gọi của tôi. Trong Đôi Tay này, tôi để lại trên hết tất cả là Giáo hội, cũng như đất nước tôi và mọi dân tộc.

      Tôi tạ ơn tất cả mọi người. Xin mọi người tha thứ cho tôi.Và tôi xin mọi người cầu nguyện để xin lòng thương xót của Thiên Chúa rộng lớn bao la hơn là các yếu đuối và bất xứng của tôi.

      Trong những buổi tĩnh tâm, tôi suy niệm dựa trên chúc thư của Đức Cố Giáo Hoàng Phaolô VI. Từ sự học hỏi này đã dẫn tôi viết ra những lời di chúc hiện tại.

      Tôi chẳng để lại tài sản đáng giá nào để chia cả. Những đồ vật sử dụng hằng ngày tôi để lại và chia cho nhau đúng nghĩa. Những bản văn viết tay xin đốt hết. Tôi xin cha Don Stanislaw Stanislao Dziwisz điều hành việc này (thư ký riêng của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Đức Tổng Giám Mục Stanislaw Dziwisz), tôi cám ơn ngài về sự cộng tác và giúp đỡ kéo dài suốt nhiều năm qua và quá hiểu nhau. Tất cả những lời tri ân khác, thay vào đó, tôi đặt vào trái tim tôi mang tới trước chính Thiên Chúa, bởi vì khó diễn tả những điều đó được.

      Còn về tang lễ, tôi lập lại cùng cách thức đã được Đức Thanh Cha Phaolô VI đề ra là chôn dưới lòng đất, không phải trong hòm đá (chỗ này được bổ túc vào ngày 13.3.1992).

      "Totus Tuus ego sum" (Tiếng La-tinh "Con hoàn toàn ở trong tay Người")
      Gioan Phaolô II
      Rôma, ngày 6 tháng 3 năm 1979


      Sau khi tôi chết, tôi xin có những Thánh Lễ và các lời cầu nguyện (cho tôi).

      Ngày 5 tháng 3 năm 1990

      *****
      Một trang không đề ngày

      Tôi bày tỏ niềm tin sâu xa rằng bất kể mọi sự yếu đuối của tôi, Thiên Chúa sẽ ban cho tôi tất cả những ân huệ cần thiết để đối diện theo Thánh Ý Ngài bất kể nhiệm vụ, thử thách hay đau khổ nào mà Chúa đòi hỏi người tôi tớ của Ngài trong cuộc đời của tôi. Tôi cũng có niềm tin rằng Không bao giờ Ngài sẽ cho phép - qua thái độ của tôi: những lời nói, việc làm hay những điều thiếu sót - tôi phản bội lại nghĩa vụ của mình trên Ngai Tòa Thánh Phêrô.

      *****

      Ngày 24 tháng - 1tháng 3 năm 1980

      Cũng trong những buổi tĩnh tâm này, tôi đã suy niệm về sự thật của Chức Tư Tế của Đức Kitô trong viễn ảnh sự Qua Đi dành cho mỗi người chúng ta trong giờ chết. Đối với sự ra đi khỏi thế giới này, là được sinh ra trong thế giới khác, thế giới tương lai, dấu chỉ hùng hồn cho chúng ta là sự Phục sinh của Đức Kitô.

      Vì thế, tôi đã đọc bản văn chúc thư của tôi hồi năm ngoái, cũng được viết trong một cuộc tĩnh tâm - Tôi so sánh nó với chúc thư của vị đại tiền nhiệm của tôi là Đức Thanh Cha Phaolô VI, với chứng tá cao siêu đó với sự chết của một Kitô hữu và một Giáo Hoàng - và tôi đã biến đổi nhận thức trong tôi về những vấn đề được đề cập đến trong bản văn ngày 6 tháng 3 năm 1979 do tôi soạn thảo (trong một cách cách thức tạm thời).
      Hôm nay, tôi ước mong chỉ thêm vào điều này là: mỗi người chúng ta phải nhớ đến viễn tượng của sự chết. Và phải chuẩn bị ra trình diện chính mình trước mặt Thiên Chúa và Đấng Phán Xét - Đấng đồng thời cũng là Đấng Cứu Chuộc và là Cha. Cả tôi cũng liên tục nghĩ đến điều này, để phó thác giờ phút quyết định ấy cho Mẹ Chúa Kitô và là Mẹ của Giáo Hội, Mẹ của niềm hy vọng của tôi.

      Thời điểm chúng ta đang sống khó khăn và rối ren khôn tả. Khó khăn và căng thẳng cũng đã trở thành đời sống của Giáo hội, dấu hiệu thử thách của những thời điểm này - cả cho các Tín Hữu lẫn các Chủ chăn. Trong nhiều Quốc Gia (chẳng hạn, trong nước mà tôi đã đọc trong những cuộc tĩnh tâm này), Giáo Hội thấy mình đang phải trải qua một thời kỳ bị bách hại không thua kém gì các thế kỷ ban đầu, trái lại, mức độ tàn ác và hận thù còn lớn lao hơn. "Sanguis martyrum - semen christianorum.". Và còn vượt quá điều này - nhiều người vô tội phải chết vô tội, ngay cả trong Quốc Gia mà chúng ta đang sống.

      Một lần nữa, tôi muốn tín thác chính mình tôi hoàn toàn cho lòng thương xót Chúa. Chính Ngài sẽ quyết định khi nào và cách nào tôi phải chấm dứt cuộc sống nơi dương thế và sứ vụ mục tử của tôi. Dù sống và dù chết Tất Cả Thuộc Về Mẹ Maria Vô Nhiễm. Đã chấp nhận cái chết, ngay cả bây giờ, tôi hy vọng rằng Đức Kitô sẽ ban cho tôi ân huệ cho chặng đường vượt qua cuối cùng, đó là Lễ Phục Sinh. Tôi cũng hy vọng rằng nó sẽ sẽ trở nên lợi ích, đồng thời vì mục đích quan trọng này mà tôi đang nỗ lực phục vụ: ơn cứu độ cho con người, bảo vệ cho gia đình nhân loại, và của mọi quốc gia và dân tộc (trong số này tôi đặc biệt nói tới Quê Hương trần thế của tôi), và lợi ích cho những ai Ngài đã trao phó cho tôi, cho các vấn đề của Giáo Hội, và cho vinh quang của chính Thiên Chúa.

      Tôi không muốn thêm điều gì hơn những gì tôi đã viết trước đây một năm - chỉ muốn bày tỏ sự sẵn sàng này, và đồng thời, niềm tin này, mà cuộc tĩnh tâm đã chuẩn bị cho tôi.

      Gioan Phaolô II

      Ngày 5 tháng 3 năm 1982

      Liên quan đến câu cuối cùng trong chúc thư đề ngày 6 tháng 3 năm 1979 ("liên quan đến địa điểm / nghĩa là địa điểm chôn cất / Xin Hồng Y Đoàn và Đồng Bào quyết định") - Tôi muốn làm sáng tỏ điều tôi nghĩ trong đầu về Đức Tổng Giám Mục Chính Tòa Krakow hay Hội Đồng Giám Mục Ba Lan - Trong lúc này tôi xin Hồng Y Đoàn đáp ứng tối đa có thể được các yêu cầu sau cùng của các vị đã kể trên.

      *****

      Ngày 1 tháng 3 năm 1985 (trong tuần tĩnh tâm)

      Lần nữa - về cụm từ “Hồng Y Đoàn và Đồng Bào”: “Hồng Y Đoàn” không buộc phải tham vấn “Đồng Bào” về vấn đề này, tuy nhiên trong bất cứ trường hợp có thể cần làm thế, nếu Hồng Y Đoàn thấy cần phải như thế.

      Gioan Phaolô II

      ******

      Cuộc tĩnh tâm Đại Năm Thánh 2000 (ngày 12-18 tháng 3)

      (chú thích của Vatican: cho lời di chúc)

      1. Vào ngày 16/10/1978, khi mật nghị các Hồng Y chọn Gioan Phaolô II, Giám Mục Ba Lan, Đức Hồng Y Stefan Wyszynski bảo tôi: “Nhiệm vụ của Tân Giáo Hoàng sẽ là dẫn đưa Giáo Hội vào Ngàn Năm Thứ Ba”. Tôi không biết là tôi đang lặp lại những câu này chính xác, nhưng ít nhất đó là cảm giác khi tôi nghe vào lúc đó. Câu ấy đã được nói bởi Con Người đã bước vào lịch sử là một Giám Mục của Thiên Niên Kỷ. Một Giám Mục cao cả. Tôi được chứng kiến cho sứ mạng, cho sự tín thác hoàn toàn của chính Ngài. Cho những chiến đấu của Ngài. Cho chiến thắng của Ngài. “Chiến thắng, khi nó đến, sẽ là một chiến thắng qua Mẹ Maria” - những lời này, và những lời của vị tiền nhiệm của ngài là Đức Hồng Y August Hlond, Giám Mục của Thiên Niên Kỷ đã thường quen lập lại.

      Trong cách này, tôi đã chuẩn bị ở mức độ nào đó cho nghĩa vụ đã được đặt trước tôi vào ngày 16/10/1978. Trong khi tôi viết những lời này, Đại Năm Thánh 2000 đã là một thực tại rồi. Đêm 24/12/1999 Cánh cửa tiêu biểu của Đại Năm Thánh tại Đền Thờ Thánh Phêrô đã được mở ra, sau đó đến cửa đền thờ Thánh Gioan Latêranô, rồi đến Đền Thờ Đức Bà Cả trong đêm giao thừa Đầu Năm và Đền Thờ Thánh Phaolô "Ngoài Tường Thành" hôm 19 tháng Giêng. Biến cố sau này cho thấy tính chất đại kết của nó đã để lại ấn tượng trong ký ức tôi cách đặc biệt.

      2. Ở mức độ khi Đại Năm Thánh 2000 tiến bước, ngày qua ngày thế kỷ 20 lùi dần sau lưng chúng ta và thế kỷ 21 mở ra. Theo những kế hoạch Quan Phòng của Thiên Chúa, tôi được ban tặng để sống trong một thế kỷ khó khăn đang qua đi, và giờ đây, trong năm mà tuổi đời đã tới 80 năm ('octogesima adveniens'), điều cần được hỏi là nếu không phải là lúc để lặp lại những lời ông Simêôn trong Thánh Kinh 'nunc dimittis'.

      Hôm 13 tháng năm 1981, ngày xảy ra vụ ám sát Giáo Hoàng trong buổi triều kiến chung tại quảng trường Thánh Phêrô, Thiên Chúa đã cứu tôi khỏi chết cách lạ lùng. Chính Đấng là Cứu Độ Duy Nhất của sự sống và sự chết cách nào đó đã kéo dài cuộc sống ấy và trong một cách nhất định nào đó đã cho tôi sự sống khác. Từ lúc đó, đời sống càng thuộc về Ngài hơn nữa. Tôi hy vọng Ngài sẽ giúp tôi nhận ra thời giờ cho tới khi tôi phải tiếp tục sứ vụ này mà tôi đã được kêu gọi ngày 16 tháng 10 năm 1978. Tôi xin Ngài gọi tôi khi Ngài muốn. “Dù sống dù chết chúng ta thuộc về Thiên Chúa. Chúng ta là của Ngài” (x Rm 14,8). Tôi cũng hy vọng rằng bao lâu tôi còn được mời gọi để thi hành sứ vụ của Thánh Phêrô trong Giáo Hội, Lòng Thương Xót của Thiên Chúa sẽ cho tôi sức mạnh cần thiết cho sứ vụ này.


      3. Như tôi vẫn làm hằng năm trong những buổi tĩnh tâm, tôi đọc chúc thư của tôi từ ngày 6 tháng 3 năm 1979. Tôi tiếp tục giữ chiều hướng trong bản văn này. Điều sau này ngay cả trong những lần tĩnh tâm kế tiếp được thêm vào tạo thành một sự suy niệm về tình trạng khó khăn và căng thẳng đánh dấu của những năm 80. Từ mùa Thu năm 1989, thì tình trạng này đã thay đổi. Vào Thập niên cuối cùng của thế kỷ thì không còn những căng thẳng như trước kia nữa; điều đó không có nghĩa là nó không mang đến những trở ngại và những khó khăn mới. Trong một cách đặc biệt, ước gì Thiên Chúa được ca ngợi về điều này, rằng thời gian được gọi là "chiến tranh lạnh" đã chấm dứt mà không có sung đột nguyên tử, một nguy hiểm đã đè nặng thế giới trong thời gian trước đây.
      4. Ở trước ngưỡng cửa của Ngàn năm thứ ba "in medio Ecclesiae", tôi mong được một lần nữa bày tỏ lòng tri ân đến Chúa Thánh Thần cho ân sủng lớn lao của Công Đồng Vaticanô II, mà cùng với toàn Giáo hội - và trên tất cả chức cai quản Giáo hội - tôi cảm thấy mang ơn Ngài. Tôi tin rằng thời gian dài tới đây những thế hệ mới sẽ hưởng sử giàu có mà Công đồng này trong thế kỷ 20 đã mang lại cho chúng ta. Là một vị Giám mục đã tham dự biến cố công đồng ngay từ ngày đầu cho tới ngày cuối, tôi ước mong tin thác di sản lớn lao này nơi tất cả những người đang và sẽ được kêu gọi trong tương lai nhận ra công đồng ấy. Phần tôi, tôi cám ơn vị Chủ Chăn hằng hữu đã cho phép tôi được phục vụ đại nghĩa rất lớn lao này trong suốt thời gian của những năm giáo hoàng của tôi.

      "In medio Ecclesiae" (giữa lòng Giáo Hội)... từ những năm đầu của mục vụ là một Giám mục, cách riêng xin cám ơn Công Đồng - chính nhờ đó tôi đã có thể kinh nghiệm sự hiệp thông huynh đệ của các chức vụ cai quản Giáo hội. Là một linh mục của Tổng Giáo phận Krakow, tôi đã kinh nghiệm sự hiệp thông giữa các linh mục với nhau - và Công Đồng đã mở ra một chiều hướng mới qua kinh nghiệm này.

      5. Bao nhiêu người tôi có thể liệt kê ra cho hết được! Có thể Thiên Chúa đã gọi về với Ngài đại đa số họ rồi - và cho những người vẫn còn ở bên (thế giới) này, ước gì những lời của chúc thư này nhắc nhở họ, mọi người và mọi nơi, bất kể nơi nào họ đang ở.
      Trong thời gian hơn 20 năm mà tôi đang hoàn thành sứ vụ của Thánh Phêrô "In medio Ecclesiae" (giữa lòng Giáo Hội) tôi đã kinh nghiệm lòng từ tâm và ngay cả sự cộng tác dồi dào của rất nhiều Hồng Y, các Tổng Giám mục, các Giám mục, rất nhiều linh mục, rất nhiều tu sĩ tận hiến - các thầy, các sơ - và, sau hết, rất nhiều, nhiều lắm các giáo dân, người trong Giáo Triều, trong sở hạt giáo phận Rôma, cũng như ngoài lãnh vực này.

      Làm sao tôi không thể ấp ủ những kỷ niệm đầy lòng biết ơn đối với tất cả các Giám mục trên thế giới mà tôi đã gặp trong những lần thăm viếng “viếng Mộ các Thánh Tông Đồ” "ad limina Apostolorum". Làm sao tôi không thể nhớ rất nhiều anh em ngoài Kitô giáo! Và giáo sĩ Do thái Rôma và rất nhiều đại diện của những tôn giáo ngoài Kitô giáo! Và bao nhiêu đại diện của các văn hóa, khoa học, chính trị và tất cả mọi phương tiện truyền thông xã hội trên thế giới!

      6. Cuối đời của tôi đang tới, tôi trở về với ký ức của tôi từ thuở ban đầu, với cha mẹ tôi, với anh tôi, với chị tôi (Tôi không biết chị vì chị đã chết trước khi tôi sinh ra), với cộng đoàn ở Wadowice, nơi tôi chịu Phép rửa, với thành phố tôi yêu mến, với những người đồng nhiệp, bạn bè trường tiểu học, trung học và đại học, cho tới thời gian làm việc khi tôi còn là một công nhân, và rồi trong cộng đoàn Niegowic, rồi đến St. Florian's in Krakow, với các giáo sư học viện, với môi trường xã hội của... với tất cả các môi trường... với giáo phận Krakow và với Rôma... với tất cả những người đã tín thác nơi tôi trong một cách đặc biệt do Thiên Chúa gởi tới.

      Với tất cả mọi người, tôi muốn nói một điều thôi: "Xin Thiên Chúa trả công cho quý vị"

      "In manus tuas, Domine, commendo spiritum meum."
      "Trong tay Ngài, lạy Chúa! con phó dâng linh hồn con."

      A.D. ngày 17 tháng 3 năm 2000
      ĐỨC GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II: CHÚC THƯ



    QuynhTram




Về Đầu Trang Go down
HeoCon1103
THƯỢNG VIỆN
THƯỢNG VIỆN
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 333
Điểm NHIỆT TÌNH : 935
Ngày tham gia : 12/02/2011
Đến từ : GIA KIỆM
Job/hobbies : đọc sách và vẽ tranh

Bài gửiTiêu đề: Re: CHÚC THƯ CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHAOLO II   Fri Apr 29, 2011 10:12 pm




    Trích dẫn :
    "In manus tuas, Domine, commendo spiritum meum."
    "Trong tay Ngài, lạy Chúa! con phó dâng linh hồn con."



    HeoCon1103






HOA TRÁI CỦA ĐỨC TIN LÀ LÒNG MẾN
HOA TRÁI CỦA LÒNG MẾN LÀ PHỤC VỤ THIÊN CHÚA


Về Đầu Trang Go down
 

CHÚC THƯ CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHAOLO II

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: (¯`• ♥.*. ♥•´¯) NGHỆ THUẬT SỐNG (¯`•♥.*.♥.´¯) :: 
ĐIỀU ĐẶC BIỆT CỦA CUỘC SỐNG
-
free counters