Diễn Đàn

/

 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Lãng Mạng Thị Xã- Trầm Thiên Thu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Góc Phố
Cấp bậc: Quản Lý
Cấp bậc: Quản Lý


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 457
Điểm NHIỆT TÌNH : 1330
Ngày tham gia : 20/01/2011
Job/hobbies : student

Bài gửiTiêu đề: Lãng Mạng Thị Xã- Trầm Thiên Thu   Tue May 17, 2011 5:03 pm




      LÃNG MẠN THỊ XÃ

      Phóng tác theo lời kể của người bạn nhạc sĩ quá cố Trương Quang Tuấn

      Nhận văn bản hợp đồng dạy Anh văn với Trung tâm Ngoại ngữ, ngay sáng hôm sau, Chương lên đường với xách hành lý nhỏ và gọn nhẹ.
      TPHCM cách thị xã khoảng 250km về hướng Tây. Với khoảng đường như vậy trên xe đò, Chương cũng thấy thấm mệt. Trung tâm dành cho Chương một căn phòng nho nhỏ, không tiện nghi lắm nhưng có chút gì đó lãng mạn trong vẻ đơn sơ như vậy. Chương cũng thích, vì bản tính sống nội tâm nên không trọng bề ngoài.
      Hoàng hôn thị xã khá thơ mộng. Không ồn ào như thành phố, không tĩnh mịch như thôn dã, thị xã vừa e ấp vừa bạo dạn như cô gái xuân thì đang độ căng tròn nồng nàn yêu thương. Chương dạo một vòng thị xã để “làm quen” rồi về phòng. Sau bữa chiều “dã chiến”, Chương thèm một giấc ngủ.
      Làm việc với ban điều hành trung tâm xong, ngày hôm sau, Chương nhận một lớp tối với 30 học viên. Chiều tối. Chuông báo. Chương thong thả xuống cầu thang tiến về phía lớp học. Một cô gái ngoài hai mươi tuổi, dáng thon, tóc dài, làn da căng mịn càng thêm trắng dưới ánh đèn điện, vẻ ngập ngừng trước cửa lớp. Chợt thấy Chương, cô gái vội hỏi khẽ như “chết đuối gặp phao”, kèm theo nụ cười duyên dáng:
      - Anh cũng học lớp này?
      Chương mỉm cười và gật đầu.
      Cô gái đi trước vào chỗ ngồi. Chương lên bục giảng vẫn không quên chiếu ánh mắt vào cô gái và nhận ra vẻ ngạc nhiên của học viên đó. Chương ôn tồn:
      - First, can I review some of your English, class?
      Vài tiếng trả lời:
      - Yes, teacher!
      Mỗi học viên nhận một bài trắc nghiệm ngắn làm trong 15 phút. Cả lớp im lặng làm bài. Chương đi dọc xuống giữa 2 dãy bàn. Cô học viên đó nhìn Chương, nhỏ giọng:
      - Hồi nãy em tưởng…
      - Không sao. Em làm bài được chứ?
      Cô gái cười duyên. Đôi tay thon xoay xoay cây viết xanh…
      o0o
      Thế là Chương quen Phương. Rồi những lần dạo chơi dọc bờ sông dưới hàng phượng. Thị xã càng thêm lãng mạn và thơ mộng. Sông trôi hiền hòa. Cõi lòng khó tránh vấn vương…
      Chiều nay không có tiết dạy. Như thói quen, Chương lại dạo quanh thị xã. Tiếng ca vang và ngọt ngào đã hút Chương ghé vào quán. Và rồi Chương quen Cúc, cô gái có mái tóc ngắn và cũng dễ thương trong trang phục đỏ. Chương gọi là Bông Cúc Đỏ, và cũng hợp với tên cô gái: Hồng Cúc. Xa nhà nên không tránh khỏi cảm giác cô đơn, nỗi cô đơn có sức lấn át.
      Lại thêm những lần đi chơi với Cúc, đặc biệt Cúc thích hát karaoke. Sẵn máu âm nhạc, Chương chỉ cho Cúc kỹ thuật hát. Hai tâm hồn đa cảm có những điểm đồng cảm.
      Biết chuyện, Phương nhiều lần ghen với Cúc. Đó là dấu hiệu của tình yêu, một “mã số” mà chỉ có người trong cuộc mới khả dĩ giải mã. Cô gái nào cũng có những nét quyến rũ kỳ lạ rất riêng. Khẩu vị mỗi người mỗi khác với “gu” đặc trưng thì mỗi người cũng có cách nhìn và ma lực khác hẳn người khác.
      Thời gian vô tình cứ trôi, nhưng trái tim không thể hờ hững. Chương đã có vợ. Đối với chàng, Cúc dễ mến nhưng tình cảm chỉ ở mức tình bạn. Cuộc đời đa dạng và nhiêu khê, đôi khí khó hiểu, nhất là về phương diện tình cảm. Có những cuộc-tình-không-hôn-nhân và cũng có những cuộc-hôn-nhân-không-tình-yêu. Một dạng nghịch-lý-thuận. Thậm chí cả hai đã có con nhưng tình cảm vẫn nguội lạnh. Họ sống với nhau được chỉ vì bổn phận và trách nhiệm.
      Phương là hoa đã có chủ. Thế mà từ lúc thập thò ở cửa lớp tới nay, nàng không thể không nhớ Chương. Dư luận xôn xào cho rằng họ ngoại tình. Nếu là quan tòa chí công vô tư và nhân hậu có lẽ cũng khó phân ranh giới đúng – sai. Trên thực tế, họ không thể chung sống nhưng về phương diện tình yêu, đôi tim Chương – Phương đều ở trạng thái thực sự như yêu lần đầu, thường được mệnh danh là tiếng sét ái tình. Phải chăng tên họ cùng vần ƯƠNG nên tỏ ra bướng bỉnh?
      21 giờ. Chương mở cửa phòng sau vài tiếng gõ nhẹ. Cửa phòng vừa đóng lại, họ quấn chặt lấy nhau. Những nụ hôn nối dài. Phương nằm dài nõn nà như thần Vệ-nữ. Thế giới thu nhỏ chỉ còn dài bằng tấm nệm. Không gian và thời gian cũng trở thành vô nghĩa. Những mảnh vải cuối cùng mỏng manh quá không thể ngăn cản họ sưởi ấm nhau…
      Phương rung động thực sự dưới đôi tay vuốt ve của Chương. Và Chương cũng cảm thấy yếu đuối như khi rung cảm một giai điệu đẹp tạo nên khúc tình ca. Họ đã thuộc về nhau trọn vẹn. Cao thượng một tình yêu và tội lỗi cũng chỉ một tình yêu. Có lẽ ai cũng khó tránh khỏi những giây phút yếu lòng, chỉ khác nhau là biết dừng lại đúng lúc hay không. Chương và Phượng cũng cảm thấy mình có lỗi, nhưng tình yêu mạnh hơn cả tử thần nên họ đã không kềm lòng được trước sức hút của tình yêu lãng mạn. Phương thổ lộ:
      - Em cảm thấy hưng phấn tột độ như chưa bao giờ anh ạ!
      Chương cũng cảm thấy vậy. Mỗi tình yêu là một thế giới kỳ lạ, hạnh phúc dâng trào như Kha Luân Bố phát hiện châu Mỹ. Họ lưu luyến nhau những đêm ân ái khác. Có phải tình yêu luôn mù quáng? Và còn lại gì không?
      o0o
      Thời gian hợp đồng kết thúc, Chương trở về thành phố. Phương sắp phải theo chồng đi định cư ở Mỹ. Họ biết không được nối tiếp tình yêu đó dù họ còn yêu nhau tha thiết. Họ chỉ còn yêu nhau qua email, qua tin nhắn hoặc những cú điện thoại về khuya. Đâu dễ gì quên nhau!
      Thời gian vẫn là thời gian dù vô tình, nhưng nặng nề và tàn nhẫn. Cuộc đời có những điều không thể diễn tả hết bằng ngôn ngữ mà chỉ có thể cảm nhận. Hạnh phúc Chương đang có với vợ con là giả tạo? Có thể. Tình yêu chỉ có một, những cái thương tự tình yêu lại rất nhiều. Chương bị dằn vặt và loanh quanh mãi. Đời thênh thang mà Chương cảm thấy vẫn chật hẹp. Chương thực sự thấy tình yêu với Phương mới là đích thực. Ảo tưởng chăng? Cũng có thể.
      Không khí gia đình ngột ngạt. Vợ chàng cảm thấy điều xáo trộn của chàng, vì phụ nữ luôn nhạy cảm với giác quan thứ sáu. Dù muốn dù không, nàng cũng không ngăn được những giọt lệ thầm trong những đêm khuya. Đó là những giọt-lệ-đàn-bà. Nàng cảm thấy chơi vơi giữa dòng đời vì quá đột ngột bị hụt hẫng. Cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nàng buộc lòng phải nói với chồng:
      - Vì chiều anh thôi chứ em chẳng ham chuyện chăn gối lạnh nhạt suốt thời gian qua.
      Mỗi người đều có tự ái riêng. Thế là nàng đưa con về quê!
      Chương đã cô đơn từ khi rời thị xã, nay lại càng tẻ lạnh hơn. Khoảng trống khó lấp đầy. Một căn nhà thiếu bàn tay chăm sóc của phụ nữ sẽ trở nên hoang lạnh. Nỗi nhớ triền miên và nỗi buồn ray rứt trong lòng Chương. Còn Phương? Có lẽ Phương cũng đang dằn vặt từng ngày.
      Trời ơi, ai đã từng yêu thật mới có thể cảm thông Chương lúc này. Bất kỳ ở đâu, gặp học viên nào Chương cũng ngỡ là Phương. Viết một ca khúc, hình ảnh Phương lại hóa thân vào những nốt nhạc đầy mộng mị và lãng mạn. Đâu cũng là Phương. Tất cả đều là Phương. Càng cố quên bao nhiêu thì Chương càng nhớ Phương bấy nhiêu. Chương như con cá giãy giụa trên bãi cát nóng. Phương ơi, em ở đâu? Em đang làm gì? Em có hiểu lòng anh không? Em làm khổ anh hay anh tự làm khổ mình? Chương không sao thoát khỏi vũng lầy!
      Thần giao cách cảm. Huyền bí. Một điều-minh-nhiên-bí-ẩn.
      Đêm thị xã vẫn lặng mà lòng Phương như biển động. Ngày mai em xa anh vĩnh viễn. Em đi thật xa sang bên kia đại dương nhưng tình anh vẫn bao quanh em. Chương ơi, em đi vì hạnh phúc chồng con em. Em đến một nơi dư giả vật chất nhưng lại thiếu hẳn hạnh phúc thực sự. Em nghĩ vậy. Éo le và khắc nghiệt. Nhưng đó là sự cần thiết như điều kiện ắt có và đủ để cả hai có thể tự giải thoát mình khỏi vòng lẩn quẩn tội lỗi. Có những điều tưởng thật mà lại không thật – và ngược lại. Hãy cố giữ gìn những gì đang có, đừng để vuột khỏi tầm tay một cách oan uổng. Hối hận đồng nghĩa vói muộn màng. Tình yêu đôi khi là hiện thân của tội lỗi. Khoảng cách giữa cao thượng và tội lỗi rất mong manh, khó phân biệt. Có thể chỉ lỡ một bước chân là bị rơi vào thung lũng vĩnh viễn. Sai một ly không chỉ đi có một dặm!
      Liều thuốc thời gian mới là thần dược xoa dịu những vết thương lòng tuy vết sẹo có thể vẫn còn. Chính vết sẹo nhắc nhớ một kỷ niệm, một nỗi nhớ, một tình yêu, hoặc một tai nạn nào đó. Một bài học mà khi thuộc lòng nó, người ta phải trả giá rất cao.
      o0o
      Chương nhận thiệp mời dự buổi biểu diễn của đoàn nghệ thuật Hoa kỳ – có nữ ca sĩ trẻ Hoài Thương người Mỹ gốc Việt – sang Việt Nam biểu diễn giúp gây quỹ từ thiện trong chuyến lưu diễn Đông Nam Á. Nhìn tờ chương trình, Chương ngạc nhiên khi thấy có ca khúc Lãng Mạn Thị Xã của mình. Chương rất hồi hộp…
      Vui mừng và xúc động khi nghe lại tình khúc được viết từ 20 năm trước, Chương chợt thấy cay cay nơi sống mũi. Giọng Hoài Thương trầm bổng theo giai điệu mang âm hưởng dân ca:
      E ấp làm chi lúc gặp nhau
      Khiến tim xao xuyến nhịp ban đầu
      Tóc xanh mượt lãng mạn thị xã
      Chảy xuống đời ta suối thương yêu…

      Tiếng vỗ tay làm Chương xốn xang. Chương muốn ra ngoài tìm chút yên lặng và như muốn tránh phải “đối diện” với kỷ niệm đang ùa về. Ra đến cửa, Chương không dám tin vào mắt mình: Phương? Mộng hay thực?
      - Anh ngạc nhiên lắm sao?
      - Anh… anh…
      Cô ca sĩ cũng xuất hiện. Phương giới thiệu:
      - Đây là Hoài Thương, con gái em. Nhân chuyến lưu diễn của nó, em muốn về thăm quê hương và cho nó biết Việt Nam.
      Hoài Thương giống mẹ như đúc. Chương ngập ngừng:
      - Cảm ơn… Hoài Thương.
      - Con cảm ơn chú.
      Cuộc gặp không thể kéo dài. Chia tay. Họ hẹn gặp ngày hôm sau.
      Biển lại động. Động mạnh. Những con thuyền chao nghiêng trên từng lớp sóng xô nhau…
      o0o
      Đêm. Chương không tài nào chợp mắt được vì những gì Phương kể tối qua. Trời sáng. Một đêm trắng. Đồng hồ điểm 5 giờ. Cà-phê nóng thơm mà như đắng hơn mọi ngày. Thời gian xoay những bước rùa. Ngụm cà-phê cuối cùng. Và thêm một ngụm trà. Chương vội vã ra phi trường. Trời ơi, Hoài Thương là kết quả của những đêm ân ái sao? Nửa giờ nữa máy bay cất cánh. Kịp!
      - Phương!
      Quay lại, Phương nhẹ giọng:
      - Em nói anh đừng tiễn em mà?
      - Nhưng…
      - Không cần đâu. Anh đừng để mất hạnh phúc anh đang có. Em đặt tên con là Hoài Thương để nhớ mãi tình yêu xưa. Tình yêu đó là thật, nhưng là tội lỗi. Cả anh và em đều đã sai lầm. Đừng để Hoài Thương biết. Tâm hồn nó còn trong trắng. Hy vọng nó sẽ không “ương” như anh và em.
      - Cho anh nhận…
      - Không cần đâu. Có những điều không nên nói ra vì hạnh phúc của nhau, anh ạ! Nhất là cần đền bù hạnh phúc cho người bạn đời của nhau mà chúng ta đã suýt đánh mất. Cả anh và em đều không còn trẻ nữa. Sai lầm chưa đáng sợ, chỉ đáng sợ là không biết mình sai lầm.
      Chương gật đầu và hiểu ra một chân lý.
      - Chúc anh hạnh phúc. Em đi nhé. Tha lỗi cho em!
      - Chúc em hạnh phúc. Em cũng hãy tha lỗi cho anh.
      Họ bắt tay nhau và nhìn nhau cảm thông. Máy bay cất cánh. Tình yêu họ cũng vút cao khỏi vũng lầy. Tình yêu luôn kỳ diệu. Bình an tâm hồn rất cần thiết cho cuộc sống. Quên đi quá khứ, sống thực hiện tại, và xây dựng tương lai. Vĩnh viễn là thế. Giá trị cuộc đời rất đắt giá: Tình yêu, tội lỗi và tha thứ. Luôn cần một điểm dừng đúng lúc.
      Chương mỉm cười. Hẳn là Phương cũng đang mỉm cười, dù là cười trong nước mắt, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Đôi khi người ta phải biết cảm ơn dư luận. Có muộn màng vẫn hơn là không bao giờ.
      Trời đang mùa gì mà xanh thắm quá. Có thể là một ngày sau Đại Hồng Thủy…
      Đêm về khuya. Phương trằn trọc, chợt nhớ đến thánh nữ Margaret Cortona (*) mà có lần Phương đã đọc được tiểu sử của bà. Phương tự hứa với Chúa sẽ sống quãng đời còn lại xứng đáng hơn với Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Phương ngước nhìn Thánh Giá: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài! Xin cứu độ chúng con!”

      TRẦM THIÊN THU



      _____________________________________________
      (*) Margaret Cortona (1249-1297) sinh trong một gia đình nông dân ở Laviano, Tuscany. Mẹ mất khi Margaret mới 7 tuổi. Bà sống với mẹ kế, khổ quá nên nên bà không thể sống chung. Bà sống không hôn thú với Arsenio 9 năm và có một con trai. Thời gian đó, bà nghi ngờ tình trạng của mình. Giống thánh Augustinô chút gì đó, bà cầu nguyện cho sự khiết tịnh, dù bà không khiết tịnh.
      Một hôm, bà đang chờ Arsenio thì có con chó đi qua. Nó dẫn bà vào một khu rừng và bà thấy Arsenio bị giết chết ở đó. Điều này khiến bà sống cuộc đời ăn năn đền tội. Bà đưa con trai về Laviano, nhưng không được mẹ kế chấp nhận. Hai mẹ con lại tới Cortona, rồi con trai bà đi tu dòng. Lễ thánh Margaret Cortona là ngày 16/5.



    Góc Phố




Về Đầu Trang Go down
Dân Chài
Cấp bậc: Quản Lý
Cấp bậc: Quản Lý


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 354
Điểm NHIỆT TÌNH : 920
Ngày tham gia : 30/12/2010
Đến từ : DanChaiCLCgk@yahoo.com.vn
Job/hobbies : Truyện Ngắn
Tâm trang : So So

Bài gửiTiêu đề: Re: Lãng Mạng Thị Xã- Trầm Thiên Thu   Tue May 17, 2011 5:17 pm




    Cám ơn tác giả Trầm Thiên Thu đã gửi đến CLCgk truyện ngắn đầy tâm lý, tình cảm hiện sinh của những phận người.
    Tác giả có nhắc đến Cô nhạc sĩ Trương Quang Tuấn, tác giả các ca khúc nổi tiếng như: Thương Nhau Lý Tơ Hồng, Chuyện Tình Ao Cá và những ca khúc âm hưởng miệt vườn nam bộ khác. Đây là nhạc sĩ mà trước đây Dân Chài cũng thân thiết. Sau khi đi bồ đội về, anh Tuấn đã cố gắng với tài năng âm nhạc của mình gầy dựng được 1 mái nhà nhỏ cho vợ con và mẹ già ở quận Bình Tân. Sự thành công của anh đang như 1 ngôi sao toả sáng thì bất ngờ phải ra đi với căn bệnh ung thư.
    Anh Tuấn và gia đình là người ngoại đạo. Xin mọi người hãy cầu nguyện cho anh, cho những người thân của anh còn sống.



    Dân Chài




Về Đầu Trang Go down
HeoCon1103
THƯỢNG VIỆN
THƯỢNG VIỆN
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 333
Điểm NHIỆT TÌNH : 935
Ngày tham gia : 12/02/2011
Đến từ : GIA KIỆM
Job/hobbies : đọc sách và vẽ tranh

Bài gửiTiêu đề: Re: Lãng Mạng Thị Xã- Trầm Thiên Thu   Tue May 17, 2011 7:47 pm




    [quote]Liều thuốc thời gian mới là thần dược xoa dịu những vết thương lòng tuy vết sẹo có thể vẫn còn. Chính vết sẹo nhắc nhớ một kỷ niệm, một nỗi nhớ, một tình yêu, hoặc một tai nạn nào đó. Một bài học mà khi thuộc lòng nó, người ta phải trả giá rất cao.quote]



    HeoCon1103






HOA TRÁI CỦA ĐỨC TIN LÀ LÒNG MẾN
HOA TRÁI CỦA LÒNG MẾN LÀ PHỤC VỤ THIÊN CHÚA


Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Lãng Mạng Thị Xã- Trầm Thiên Thu   







    Sponsored content




Về Đầu Trang Go down
 

Lãng Mạng Thị Xã- Trầm Thiên Thu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: (¯`• ♥.*. ♥•´¯) NGHỆ THUẬT SỐNG (¯`•♥.*.♥.´¯) :: TRANG VĂN :: Truyện Ngắn
-
free counters