Diễn Đàn

/

 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Góc Phố
Cấp bậc: Quản Lý
Cấp bậc: Quản Lý


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 457
Điểm NHIỆT TÌNH : 1330
Ngày tham gia : 20/01/2011
Job/hobbies : student

Bài gửiTiêu đề: Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài   Wed May 18, 2011 2:35 pm




      Còn Quý Hơn Cả Vật Chất

      Bố tôi là hoạ sĩ. Mặc dù không được học hành trường lớp nhưng với lòng đam mê nghệ thuật bố đã tự tìm tòi, học hỏi. Nghe kể lại, hồi bố còn niên thiếu, có lần muộn rồi mà ông nội chưa thấy con mình đi học về, ông đành đi tìm con. Dưới một gốc tre già, ông nội thấy thằng con đang mải mê nhìn tư thế con bò nằm, hí hoáy vẽ bức tranh bằng bút chì trên một miếng bìa vở.
      Trước đây, khi mắt của bố tôi còn nhìn rõ, có nhiều người nhờ vẽ tranh cảnh thiên nhiên, chân dung người quá cố … Có tiền, bố mua quà tặng mẹ, dẫn anh em chúng tôi đi chơi mỗi tuần. Bây giờ bố có tuổi, mắt kém đi nhiều nên nghề hội hoạ đành từ biệt. Kinh tế gia đình eo hẹp hơn vì anh tôi và tôi còn đi học. Mọi lo toan trong gia đình chỉ còn trông chờ vào cái quán bún riêu nho nhỏ của mẹ ở đầu hẻm.
      Bố có bạn ở nước ngoài về, cùng mấy người ở Việt Nam, họ rủ nhau đi chơi ở Đà Lạt một chuyến. Bốn ngày sau, bố về nhà có quà cho mẹ là một chiếc áo len màu nâu sữa và cũng có mứt kẹo cho mọi người. Nhưng mẹ không vui mấy khi quà bố mua cho bố lại là một bức tranh thêu XQ đến 1,5 triệu đồng. Dĩ nhiên tiền mua tranh là của người bạn ở nước ngoài cho nhưng mẹ cứ xót xa giá như là mua những gia dụng thì hơn. Biết sao được, bố vẫn còn tâm hồn đam mê nghệ thuật lắm.
      Một năm sau, có người trai trẻ từ thành phố Đà Lạt tìm đến nhà. Đôi mắt anh ta sáng rực lên khi nhìn thấy bức tranh XQ ở trên tường nhà tôi. Anh tên là Hạnh. Anh Hạnh cho biết nhờ vào địa chỉ của khách mua hàng để lại mà anh ta đã tìm được đến đây. Bức tranh trên tường là một trong ba bức tranh cuối người yêu của anh đã thêu trước khi cô ta mất. Hai bức khác đã được khách nước ngoài mua. Anh bảo rằng cô ta rất yêu nghệ thuật. Ngay cả khi biết mình bị bệnh hiểm nghèo không còn cách chữa trị, cô ta vẫn xin được đi làm ở phòng tranh XQ cho đến khi xuôi tay nhắm mắt. Giọng nói của anh ta nghe có nước mắt. Anh muốn mua lại bức tranh thêu mà bố tôi đã mua. Bố nói ông cũng rất quý bức tranh này nên không thể bán. Anh Hạnh là quý tử con nhà giàu nên cũng sẵn sàng mua với giá 10 triệu. Mẹ tôi ở nhà bếp ngoái lên ra dấu bán cho anh ta đi. Bố tôi vẫn quyết định không bán. Anh để lại số điện thoại với hy vọng bố tôi suy nghĩ lại.
      Anh ta bước đi thất thểu ra con đường hẻm trước nhà, còn ngoái đầu lại vài lần. Bố tôi nhìn theo không nói, ông đưa tay lên phất mạnh gọi anh ta lại. Vội vàng anh ta chạy lại với gương mặt mừng rỡ. Bô tôi nói giọng trầm ấm: “- Anh lấy bức tranh đi. Tôi tặng anh … Không lấy tiền.” Mẹ tôi với gương mặt thêm phần lam lũ, méo xẹo.
      Thỉnh thoảng có dịp đến tp. HCM, anh Hạnh lại ghé thăm gia đình tôi. Bố tôi nói ghé chơi là quý rồi nhưng lần nào anh ta cũng có quà cáp. Mẹ tôi không còn giận bố nữa. Bà càng quý trọng hơn tâm hồn cao thượng của bố.
      Bố bị tai biến, ít năm sau thì mất. Cái ngày bố mất, đang tang tóc đau thương thì cái khu ổ chuột nhà tôi cũng nhận được quyết định giải toả kỳ cuối. Với số tiền bồi thường ít ỏi không biết rồi sẽ trú ngụ ở đâu. Trăm sự như mối tơ vò chẳng biết nên thế nào. Anh hai tôi và anh Hạnh đi mua hòm cũng vừa về tới nhà. Anh hai nghe biết chuyện, đến an ủi mẹ: “Như mẹ biết đấy, anh Hạnh bây giờ đang kinh doanh bất động sản, nhà đất ở thánh phố mình. Anh mới nói với con là nếu mẹ đồng ý, anh ấy sẽ tặng gia đình một ngôi nhà nhỏ ở huyện Hóc môn, cũng không xa Sài-gòn là mấy.” Mẹ tôi mừng lắm, nhưng cũng không thể vui vì nỗi đau chồng mất và còn ngần ngại với một món quà quá lớn. Anh Hạnh biết ý, đến gần mẹ tôi hơn: “- Cô đừng có ngại. Chính chú là người đã cho con một bài học cụ thể: Trên đời này có những điều còn quý hơn cả vật chất.”

      Dân Chài



    Góc Phố




Về Đầu Trang Go down
MaiNguyenVu
THƯỢNG VIỆN
THƯỢNG VIỆN


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 242
Điểm NHIỆT TÌNH : 502
Ngày tham gia : 08/05/2010
Job/hobbies : Sáng Tác nhạc, truyện ngắn
Tâm trang : Vui

Bài gửiTiêu đề: Re: Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài   Wed May 18, 2011 4:36 pm




    HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG CÂU TRUYỆN RẤT CÓ TÂM. ANH HẠNH RẤT TRÂN TRỌNG BỨC TRANH THÊU CỦA NGƯỜI YÊU QUÁ CỐ. ANH CẤT CÔNG ĐI TÌM VÀ TRẢ GIÁ CAO...ÔNG BỐ CỦA TÁC GIẢ CŨNG KHÔNG KÉM PHẦN CAO THƯỢNG, BIẾU KHÔNG ANH HẠNH BỨC TRANH THÊU QUÍ GIÁ. CẢ HAI ĐÃ ĐƯỢC TƯỞNG THƯỞNG XỨNG ĐÁNG VÌ "ĐONG CHO AI ĐẤU NÀO SẼ ĐƯỢC ĐONG LẠI BẰNG ĐẤU ẤY". NHƯNG PHẦN THƯỞNG QUÍ GIÁ KHÔNG PHẢI LÀ CĂN NHÀ ĐÁNG GIÁ HÀNG NGÀN CÂY VÀNG, MÀ LÀ NGÔI NHÀ TRÊN THIÊN QUỐC. NGÔI NHÀ NÀY CHẲNG BIẾT GIÁ BAO NHIÊU CÂY VÀNG 9999 ?



    MaiNguyenVu




Về Đầu Trang Go down
PeterLuong
Admin

Admin
avatar

Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 668
Điểm NHIỆT TÌNH : 1851
Ngày tham gia : 17/08/2009
Đến từ : Peterluong80@yahoo.com
Job/hobbies : I Love You Jesus

Bài gửiTiêu đề: Re: Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài   Wed May 18, 2011 7:52 pm




    Thật cảm động về một câu truyện một con người. Xin Cảm ơn Góc Phố!



    PeterLuong








Hãy hy vọng về điều tốt nhất,
nhưng hãy chuẩn bị cho cái xấu nhất.


Về Đầu Trang Go down
http://www.clcgk.forumvi.com
Eaglet
FOUNDER

FOUNDER


Tổng số bài gửi : 614
Điểm NHIỆT TÌNH : 1275
Ngày tham gia : 11/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài   Thu May 19, 2011 9:57 am





    Trích dẫn :


    Anh ta bước đi thất thểu ra con đường hẻm trước nhà, còn ngoái đầu lại vài lần. Bố tôi nhìn theo không nói, ông đưa tay lên phất mạnh gọi anh ta lại. Vội vàng anh ta chạy lại với gương mặt mừng rỡ.


    "Bố ! Bố là tất cả Bố ơi bố ơi!!"



    Eaglet







    Hãy sống tốt khi còn bên nhau
    bởi có thể đó là lần gặp gỡ cuối.



Về Đầu Trang Go down
http://clcgk.forumvi.com
Thuý Vân
Cấp bậc: VIỆN CHUẨN
Cấp bậc: VIỆN CHUẨN


Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 28
Điểm NHIỆT TÌNH : 32
Ngày tham gia : 04/01/2011
Job/hobbies : student

Bài gửiTiêu đề: Re: Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài   Thu May 19, 2011 12:36 pm




    Người vợ, người mẹ trong truyện cũng không phài là người xấu, hay quá thực dụng. Bà ta chỉ muốn có điều kiện chăm sóc chồng con tốt hơn. Tâm lý phụ nữ mà!



    Thuý Vân




Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài   







    Sponsored content




Về Đầu Trang Go down
 

Còn Quý Hơn Cả Vật Chất- Truyện ngắn- Dân Chài

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: (¯`• ♥.*. ♥•´¯) NGHỆ THUẬT SỐNG (¯`•♥.*.♥.´¯) :: TRANG VĂN :: Truyện Ngắn
-
free counters